Sự đổ bộ của truyền hình thực tế ngày nay đang xảy ra hiện tượng cạnh tranh khốc liệt giữa các chương trình ở cùng một lĩnh vực. Đến ngay người ít xem ti vi còn biết, xôn xao bàn tán với nhau là The Voice cạnh tranh với Vietnam Idol, Vietnam’s Next Top Model thì đã có The Face,…hay các chương trình về hài kịch phát sóng rầm rộ. Đây đều là những chương trình “hot”, thu hút hàng triệu View. Điều làm lên giá trị triệu View ấy một phần ở thí sinh đã “hot” sẵn hay nếu chưa “hot” thì giám khảo phải “hot” cộng hưởng cùng những chiêu thức, thử thách độc và lạ của chương trình.
Những nhà sản xuất các chương trình thực tế khôn khéo ở chỗ: họ tận dụng tính tò mò, sức mạnh của dư luận, họ khơi gợi, kích thích nó bằng những điều mà họ muốn xem và mong mỏi được xem từng giờ. Chương trình truyền hình thực tế ngày nay không còn là mới khi tất cả đã bắt đầu thực hiện đến mùa 3, mùa 4 hay mùa thứ “en nờ” nào đó. Chính bởi không còn mới và sức hút khán giả giảm nên cái nhạy bén, cái giỏi của Nhà sản xuất lúc này mới gọi là đẳng cấp khi tìm ra cách làm mới cảm hứng cho khán giả dựa trên các chương trình đã cũ. Vẫn giám khảo đó rồi vẫn sân khấu đó nhưng luật chơi với độ khó đã lên “level” cao hơn gấp nhiều lần.

Đi thi Model hay trở thành Superman chuyên nghiệp?

Tối chủ nhật (17/7/2016) vừa qua, tập 1 chương trình Vietnam’s Next Top Model đã phát sóng. Mở màn ngay tập đầu tiên, thử thách thách “đi catwark trên cao” thực sự khó nhằn đối với các thí sinh, xuất hiện nhiều ý kiến trái chiều và cư dân mạng được thể đem ra mổ xẻ. Rõ ràng ở điều kiện địa hình trên cao và nhiều gió như vậy, cộng thêm váy áo dài thướt tha và đôi giày cao gót 20 phân thì đi catwalk là quá khó chứ chưa nói gì đến là đi đẹp, đi chuẩn. Bàn đến độ an toàn hay không thì Ban tổ chức đã rất cẩn thận khi chuẩn bị dây bảo hiểm và cả một đội ngũ bảo vệ để đảm bảo an toàn cho các thí sinh khi tham gia thử thách. Nhưng thực tế, chính  Host Thanh Hằng đã bị kéo lê hơn 3m trên mặt đất khi thực hiện cảnh quay bay từ độ cao 30m.

Cảnh Thanh Hằng bị kéo lê trên mặt đất

Với kinh nghiệm thâm niên trong nghề người mẫu thì Thanh Hằng có thể xử lý tình huống đó 1 cách dễ dàng và ít gây thương tích cho bản thân. Hơn nữa ở đây là cảnh Thanh Hằng chủ động bay xuống mà còn bị kéo lê như thế. Vậy, liệu sợi dây an toàn đó có thật sự an toàn hay không? Các thí sinh chưa có kinh nghiệm nếu bị ngã thì biết xử lý như thế nào? Mới tưởng tượng thôi đã thấy sợ, thử đặt mình vào vị trí thí sinh đi thi liệu mấy người dám đi trên đường băng trong suốt ấy. Nhưng không, Ban tổ chức đâu khờ đến thế mà để chuyện nguy hiểm xảy ra, đã có hẳn các tấm đệm dày, êm chờ sẵn ở dưới cùng đội ngũ bảo vệ sẵn sàng “hứng” thí sinh nếu không may họ bị xảy chân. Vậy mục đích của Nhà sản xuất là gì khi đưa ra thử thách khó “Level Max” này? Mục đích là để lấy sự sợ hãi của thí sinh và bắt được cảnh thí sinh nhăn nhó, khóc thét lên vì sợ hãi để thu hút người xem. Tiêu chí ở tập 1 này là thí sinh nào vượt qua thử thách sẽ bước tiếp vào nhà chung. Có nghĩa ai cảm đảm thì vào. Khán giả sẽ không được xem những bước catwark đẹp, chuyên môn của thí sinh đến đâu mà là xem Superman đi “dây” trên không trung. Họ gồng mình lên, run rẩy để cố đi được đến điểm dừng bên kia và vào nhà chung. Và cảm giác như thể đang xem chương trình “Vượt chướng ngại vật” vậy. Đưa ra thử thách khó để tăng sự hấp dẫn cũng dễ hiểu thôi vì nhạt thì ai xem. Nhà sản xuất còn cả gần chục tập phát sóng để đào tạo cơ mà. Nhưng cái lợi ở đây chính là sự tò mò của khán giả, bình luận lắm thì sức lan tỏa càng rộng rãi. Vậy chiến lược này để thu hút quảng cáo quả là quá khôn khéo. Các nhà tài trợ hay doanh nghiệp tận dụng sức mạnh của dư luận, tha hồ booking quảng bá thương hiệu, sản phẩm của mình. Vậy, Ban tổ chức sẽ thu về nguồn lợi nhuận khổng lồ từ quảng cáo và như thế tiếp tục nhiều thử thách “Level Max” được ra đời. Khôn ngoan nằm ở chiến lược và cách thực hiện nó như thế nào mà thôi!
Go top